HLV _ Chương 71 (Phần 2)

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

Phần 2

 Littleprince

Xuống xe taxi, Chu Tráng Tráng lạng qua lạng lại leo lên phòng trọ ở tầng 5, rượu ngấm vào từng ngóc ngách cơ thể, bước chân nàng loạng choạng, thân hình lay động, đôi mắt vì men say mà híp lại.

Một người say rượu, ý chí bắt đầu bạc nhược, mới đặt chân lên bậc thang, những ký ức kiềm nén lũ lượt kéo về, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhớ lại một năm trước, nàng cũng ngồi ở bậc cầu thang làm nũng, buộc Thường Hoằng đọc cho mình nghe bài《 Hoàng tử bé 》(1).

(1): Hoàng tử bé (The Little Prince):

http://alobooks.vn/gioi-thieu-sach/4941/hoang-tu-be.html

Trong trí nhớ, thấy bờ môi của hắn tựa tiếu phi tiếu khẽ nhếch lên, nàng lại lầm bầm lầu bầu: “cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng nhỏ đang ngủ này, đó là lòng chung thuỷ của em đối với một đoá hoa hồng.”(Trích đoạn dịch của truyện tại chương 24, Hoàng Tử Bé )

“Đọc lại câu cuối đi.” Trong ký ức, Chu Tráng Tráng đã yêu cầu như vậy.

Trong ký ức, Thường Hoằng liền tuân chỉ làm theo: “cái làm cho ta xúc động mạnh đến thế về ông hoàng nhỏ đang ngủ này, đó là lòng chung thuỷ của em đối với một đoá hoa hồng.”

“Điều làm cho ta xúc động mạnh đến thế, đó là lòng chung thuỷ của anh đối với một đoá hoa hồng.” Trong hiện thực, Chu Tráng Tráng thì thào đọc theo ký ức. (Quạ đổi đại từ nhân xưng “em” thành “anh” cho hợp hoàn cảnh nhé).

Nàng tới trước cửa nhà mình, lấy chìa khóa ra, nhưng làm sao cũng không thể nào tra chìa vào ổ được.

Kỷ niệm lại một lần nữa hồ hởi đến.

Vẫn là năm đó, Thường Hoằng say, cũng không làm sao mở được cửa, Chu Tráng Tráng rốt cục bắt được cơ hội phỉ nhổ: “Tra chìa vào ổ mà cũng không làm được thì còn có thể làm nên chuyện gì?”

Trong ký ức, Thường Hoằng mạnh mẽ ôm nàng vào lòng, miệng kề sát tai nàng thì thầm mập mờ phảng phất: “Trên người em có bao nhiêu lổ khoá anh nhắm hai mắt cũng có thể tra vào được, có muốn thử hay không?”

Trong ký ức, mặt Chu Tráng Tráng đỏ thành mông khỉ.

Mà trong hiện thực … Chu Tráng Tráng thở dài, tiếp tục cố nhét chìa vào ổ.

Ngay lúc ổ khoá bị đâm chọc đau đến khóc không ra nước mắt, bỗng nhiên một bàn tay từ phía sau vươn ra, cầm lấy tay Chu Tráng Tráng, ấn chính xác vị trí, vặn một cái, cánh cửa vâng lời mở ra.

Xem xét lại, cánh cửa yên lặng, ổ khoá yên ổn, nhưng Chu Tráng Tráng lại sợ hãi tới mức cảm giác say hoàn toàn biến mất.

Đêm hôm khuya khoắt, bốn bề vắng lặng, thân nữ một mình, đây là … xem ra tiêu đề báo xã hội thế nào cũng thế này.

Chu Tráng Tráng còn chưa kịp quay đầu nhìn xem là ai thì đã bị người nọ đẩy đi vào.

Người nọ ôm chặt vòng eo Chu Tráng Tráng, xoay chuyển linh hoạt, tức thì đem lưng nàng áp lên cánh cửa.

Đồng thời, cửa bị đóng lại, nguy hiểm đột kích, còn đáng sợ hơn việc gặp phải gã bị hôi nách nồng nặc trên xe buýt hôm nay.

Chu Tráng Tráng gần đây có xem một bộ phim phiêu lưu khoa học viễn tưởng《 Jumanji – Trò Chơi Bí Ẩn 》, điều khiến nàng ấn tượng sâu sắc chính là mỗi người tham gia trò chơi bên trong đều phải đổ xúc sắc, rút ra hàng vạn thú vật điên cuồng, tức thì, vô số mãnh thú phá tan vách tường phòng, hướng về bọn họ chạy tới.

Mà giờ phút này, Chu Tráng Tráng khắc sâu cảm nhận của cụm từ “vạn thú điên cuồng” này.

Đầu tiên là bộ móng vuốt hung hăng đè nặng đầu vai của nàng, cái khí lực quen thuộc như vô số đâu đó trong tiềm thức đã từng, sau lại như một con rắn thò ra uốn éo cậy mở môi nàng, ở bên trong miệng lục lọi; đồng thời một đôi mắt lang sói lập loè nhìm chằm chằm nàng, bên tai Chu Tráng Tráng không khỏi nhớ tới lời thuyết minh của Triệu Trung Tường (2): “Con sói đói khát này cuối cùng cũng đã tìm được con mồi ngon miệng . . . . . .”

(2) Triệu Trung Tường: một người MC, người lồng tiếng nổi tiếng của TQ

Sau vài giây thất thần ngắn ngủi, Chu Tráng Tráng phục hồi tinh thần, rốt cục thấy rõ người trước mặt là ai. Nháy mắt, giống như ăn phải cái bánh bao bị nêm tất cả các gia vị trong nhà bếp, tư vị khó tả quay cuồng trong đầu, cuối cùng hóa thành một cỗ lực mạnh mẽ, bật đẩy Thường Hoằng ra.

Chu Tráng Tráng thanh tỉnh, nhưng mà Thường Hoằng vẫn đang trong đam mê, hắn theo bản năng phản ứng lại tiếp tục, nhưng khi gặp ánh mắt đề phòng của Chu Tráng Tráng thì đình chỉ.

“Đi.” Chu Tráng Tráng nói sắc lạnh: “Anh say, hôm nay không có tới đây, tôi say, hôm nay cũng chưa từng gặp anh. Hiện tại lập tức đi, rời khỏi phòng tôi ngay.”

Trong phòng không có bật đèn, chỉ có chút ánh sáng trăng chiếu rọi vào, bóng dáng Thường Hoằng thâm thúy lại mông lung: “Anh đã bảo em chờ anh mà.”

Chu Tráng Tráng đợi hồi lâu mới hiểu được lời hắn nói, khi hiểu được, bỗng nhiên kìm chế không được cười ha ha, cười đến đau thắt lưng, nước mắt rơi xuống: “Anh cũng từng nói, bảo tôi quên anh đi.”

Ánh trăng tối nay rất sáng, trắng noãn như bông, như nước chảy lai láng trên sàn nhà, Chu Tráng Tráng cũng không có nhìn người đối diện kia đang trầm mặc: “Như thế nào, thấy đồ vật từng thuộc về mình nay sắp thuộc về người khác liền bắt đầu khổ sở?”

“Tráng Tráng, hứa với anh, chờ anh.”

“Không, tôi chỉ đồng ý rời xa anh, đồng ý không bao giờ gặp anh nữa.”

“Em căn bản không thương hắn.”

“Yêu rất quan trọng sao?”

“Quan trọng chứ, em còn yêu anh.”

“Xin lỗi cho tôi nói thẳng, anh quá tự kỷ rồi.”

Trong bóng đêm, Chu Tráng Tráng tựa hồ nghe thấy tiếng nghiến răng của Thường Hoằng: “Có phải em nghe anh sắp kết hôn, mới quyết định như vậy. Nếu em thật sự không hề yêu anh, sẽ không giành kết hôn trước anh.”

“Phép khích tướng sao? Đáng tiếc đối với tôi không có tác dụng gì, tôi và anh một cộng lông quan hệ cũng không, tôi muốn làm cái gì không phải việc của anh.”

Chu Tráng Tráng đang thẳng thắn lưng, cố lấy toàn bộ dũng khí ứng chiến, đột nhiên Thường Hoằng lại xông lên, nhấch bổng nàng ném lên giường, tiếp theo đem toàn thân đè lên, như nước sôi đỗ tràn lên ly kem, rơi tí tách, hết thảy đều hỗn độn.

Hắn đem áo của nàng kéo lên tận cổ, lưỡi đùa nghịch điểm hồng trước ngực nàng, hắn cúi đầu nói: “Em không thể quên được anh, cũng như anh chưa bao giờ quên em.”

“Tránh ra!” Chu Tráng Tráng tứ chi đều bị giam lại, vẫn mãnh liệt chống cự.

Hắn cũng không có tránh ra, cố sống cố chết tiếp tục săn bắt điểm hồng, mang theo kỹ xảo, khiến cho dục tính ngủ say đã lâu trong nàng như con thú hoang đói khát thức tỉnh, từng chút từng chút một cắn nuốt lý trí nàng.

Chống cự của nàng bắt đầu trở nên phô trương cho có.

Bóng đêm yên lặng, ánh trăng sáng tỏ, kiều diễm dâng trào, thanh âm của hắn như bài hát của một vương quốc nào đó, mê hoặc thần trí nàng: “Em vẫn còn yêu anh, anh biết.”

Đúng vậy, tất cả mọi người đều biết, nàng còn yêu hắn. (Quạ: ta điên mất thui, chẳng lẽ lại đóng cửa nhà tự kỷ tiếp sao trời)

“Anh chỉ là muốn thân thể này thôi sao.”

Đúng vậy, chỉ có thân thể của hắn khát vọng nàng mà thôi.

“Còn giữ ngọc bội của nhà anh, sẽ phải làm vợ của anh, anh biết, ngọc Quan Âm kia em vẫn không bỏ được.”

Trong ký ức, Thường Hoằng từng nói: “Chờ em tốt nghiệp, chúng ta liền lập tức kết hôn, Chu Tráng Tráng, em cả đời này đều phải đeo ngọc bội của anh, cả đời cũng không được tháo xuống, cả đời làm vợ anh, hiểu chưa?”

Lời thề còn đó, cảnh còn người mất.

Như một tiếng sét vang lên trong không trung, Chu Tráng Tráng mạnh mẽ đẩy Thường Hoằng ra, bổ nhào vào bàn học, ở ngăn kéo đích tối góc sáng sủa yểu ra kia mai Quan Âm ngọc.

“Anh thần thông quảng đại, anh cái gì cũng đều biết, anh biết tôi tới lui với ai, anh biết tôi còn yêu anh, anh biết tôi luyến tiếc ngọc Quan Âm này, anh cái gì cũng đều biết cả. Vậy …. Anh có biết cuộc sống của tôi vừa qua có bao nhiêu khổ sở … Thường Hoằng, anh có biết tôi hàng đêm mơ thấy anh đều khóc còn anh lại tùy ý nắm tay cô gái khác.” Chu Tráng Tráng đem ngọc Quan Âm ôm vào trong ngực, hít sâu một hơi, trong lúc Thường Hoằng chưa kịp phản ứng chạy vọt vào toilet, đem ngọc ném vào bồn, ấn xả nước.

Ùng ục vang lên, miếng ngọc Quan Âm cứ thế biến mất.

“Nhìn đi” Chu Tráng Tráng xoay người, nhìn Thường Hoằng đang ngây ngốc nói: “Tôi bỏ được đã đánh mất Quan Âm ngọc. . . . . . Tôi không tiếc vứt bỏ ngọc Quan Âm, tôi cũng không tiếc bỏ đi anh đâu. Thường Hoằng, hôn nhân này, tôi đã quyết rồi. Trong vòng một phút đồng, tôi mời anh lập tức rời khỏi đây, nếu không tôi liền gọi điện cho Phó Dương Dương, tôi nghĩ anh tới đây chắc cũng chưa có nói qua cho cô ta đâu.”

Thường Hoằng thật sâu nhìn Chu Tráng Tráng, anh mắt đau thương, nhưng chỉ trong thoáng chốc.Picture1

Khi hắn rời đi, chỉ để lại một câu.

“Điều làm cho ta xúc động mạnh đến thế, đó là lòng chung thuỷ của anh đối với một đoá hoa hồng.”

26 thoughts on “HLV _ Chương 71 (Phần 2)

  1. Quạ ơi cố lên!
    haizz có những sự việc và có những nỗi bùn đã qua thì phải bỏ qua mà hướng phía trước thôi vì chẳng chẳng còn gì đợi ta ở sau lưng cả.

  2. dung buon nha qua..moi chuyen deu se qua di…co nhung thu k dang de minh phai luu luyen..k dang dau nang oi..ta chuc nang som tim dc niem vui cho minh..co len!

    • Hiện tại ss thật sự rất bận, ngay cả HLV cũng edit rất chậm chạp, vì vậy chưa có ý định làm thêm truyện nào nữa em àh

  3. Qụa ơi bạn có drop k vậy??? cho tụi mình 1 câu trả lời đi, dag khúc cao trào mà bạn để tụi mình dài cổ hóng hớt vậy quài chịu s nổi >.<

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s