HLV _ Chương 38 (P1)

Phần 1

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

 

Chu Tráng Tráng mang theo một viên tâm linh chịu đủ thương tổn. Về đến nhà, lại phát hiện Hải Nhĩ đã thức dậy.

“Sao không ngủ thêm chút nữa.” Chu Tráng Tráng bội phục định lực của Hải Nhĩ, nếu bản thân nàng ngày hôm qua bôn tẩu một đêm, hôm sau nhất định là ngủ thẳng đến ông mặt trời sờ tới mông mới chịu dậy.

“Anh nghe thấy em rời giường .” Đây là lý do của Hải Nhĩ, không đầy đủ, nhưng cũng đủ.

“Đến ăn điểm tâm trước đi.” Chu Tráng Tráng dọn ra chén đũa, sau đó bắt đầu từng ngụm từng ngụm ăn cháo gặm bánh quẩy.

“Tráng Tráng, anh tới không phải đã quấy rầy đến em?” Hải Nhĩ đột nhiên hỏi.

“Làm sao có thể?” Chu Tráng Tráng kinh ngạc.

“Người kia. . . . . .” Hải Nhĩ đối với Nhất ấn tượng khắc sâu.

“Kia chỉ là một người qua đường.” Chu Tráng Tráng giải thích.

Bất quá xem vẻ mặt Hải Nhĩ, kia hoàn toàn là bán tín bán nghi, Chu Tráng Tráng thở dài sờ sờ mặt mình — không có nhan sắc hại nước hại dân, nhưng lại có số mệnh hại người hại mình a.

Buổi chiều, Hải Nhĩ nhất định đưa Chu Tráng Tráng đến nhà Tả Cửu Cửu, nàng vào nhà dạy học, hắn ngồi ở quán nước giải khát bên cạnh chờ nàng.

Chu Tráng Tráng khuyên sao cũng không được, nghĩ Hải Nhĩ chống nạng từ xa ngàn dặm đến thăm mình, cũng không biết nói lời gì, cuối cùng chỉ có thể thuận theo

Việc Hải Nhĩ đột nhiên đến thăm cùng với chuyện xảy ra tối hôm qua, Chu Tráng Tráng cũng đã có quyết định, sau khi dạy học xong, liền nói với Tả Cửu Cửu: “Cửu Cửu, gia đình cô có việc, về sau không đến dạy em được nữa, bất quá trung tâm gia sư sẽ cử một giáo viên tốt khác đến dạy em.”

Ánh mắt Tả Cửu Cửu lúc này đỏ nhưng không dám khóc, chỉ là nghẹn ngào nói: “Cô Chu, có phải em rất ngu ngốc nên cô không muốn dạy em nữa.”

Chu Tráng Tráng vừa định giải thích, bên cạnh truyền đến tiếng Tả Nhất rét lạnh: “Đúng vậy, cô ta chính là ghét bỏ mày.”

“Làm gì có chứ.” Chu Tráng Tráng hung hăng trừng mắt liếc Tả Nhất không biết tới từ lúc nào, vội an ủi Tả Cửu Cửu: “Cửu Cửu, thật sự trong nhà cô có việc riêng, không lien quan gì đến em, ai bảo em ngu ngốc, cô Chu là người đầu tiên giết hắn!”

Ở bên cạnh mấy tên con trai hỗn đản lâu ngày, Chu Tráng Tráng cũng nhiễm không ít hơi thở thổ phỉ, lời nói ra cũng đặc biệt có hương vị.

Hứa với thằng bé hè năm sau nhất định lại đến dạy tiếp, Tả Cửu Cửu cảm xúc mới tốt lên chút ít, Chu Tráng Tráng cũng chuẩn bị cáo từ, nhưng Tả Nhất lại cứ theo sát.

“Không cần tiễn.” Chu Tráng Tráng nói.

“Ai nói anh tiễn em? Anh xuống lầu mua chút đồ vật này nọ không được a?” Tả Nhất chút tinh nghịch.

“Vâng vâng vâng, mua đồ vật, mua đồ vật là tốt rồi.” Chu Tráng Tráng thưa dạ.

Hai người vào thang máy, bên trong không có ai khác, không khí có hơi áp lực. Chu Tráng Tráng bản năng trực giác gắng sức lùi vào trong góc.

“Sợ anh sao?” Tả Nhất hỏi.

“Sao lại sợ?” Chu Tráng Tráng không có ý định đối đầu với hắn.

“Chẳng lẽ không đúng sao? Tối hôm qua anh mới vừa hôn em, hôm nay em đã từ chức, còn không phải sợ anh?” Tả Nhất cũng không có ấn nút thang máy, thế là nó tùy ý đứng yên bất động lơ lửng trên tầng cao.

“Vậy cứ cho là tôi sợ anh đi.” Giờ phút này Chu Tráng Tráng thầm nghĩ phải mau chóng chạy lấy người, lướt qua Tả Nhất muốn ấn thang máy, nhưng tay mới duỗi ra lại bị bắt lấy.

“Em là. . . . . . Lạt mềm buộc chặt sao?” Tả Nhất chặt chẽ bắt lấy tay Chu Tráng Tráng, ngón tay ở của nàng trong lòng bàn tay họa xuất ám muội đích đường cong: “Muốn khơi mào thêm hứng thú của anh phải không?”

“Anh quá thông minh, quả nhiên cái gì đều không dấu được anh.” Chu Tráng Tráng giờ phút này không muốn cùng hắn đấu võ mồm, thầm nghĩ rút tay lại: “Nếu không ngại xin hãy buông tay tôi ra đồng thời nhấn dùm nút tầng 1 đi.”

Tả Nhất lại giống như không có nghe gì, tiếp tục dùng cặp mắt kia chăm chăm nhìn nàng. Hàm xúc mang theo ý tứ tìm tòi nghiên cứu.

Chu Tráng Tráng luôn luôn có chứng sợ hãi thang máy, luôn cảm thấy cái này tuỳ thời đều có thể rơi xuống lập tức, đem chính mình đè bẹp thành cái bánh ngô thích ăn nhất. Giây phút treo ở trong không trung lâu thế này đã sắp cận kề giới hạn nhẫn nại của Chu Tráng Tráng, nàng cũng không nói thêm gì nữa, nhấc chân đạp Tả Nhất, thừa dịp hắn bị đau buông tay lập tức ấn nút thang máy mở cửa, rất nhanh chạy ra ngoài, chạy thẳng lối cầu thang.

Cũng may là đi xuống, cũng không mất bao nhiêu sức lực, nếu là leo lên, nàng phỏng chừng mệt đến dì cả cũng xuất hiện, Chu Tráng Tráng thở phào nhẹ nhỏm.

Nhưng còn chưa thở được bao nhiêu, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân nguy hiểm, ngay sau đó nàng cả người đã bị đặt tại vách tường lối cầu thang.

Tả Nhất dùng thân thể ngăn chặn Chu Tráng Tráng, ở trong bóng tối cầu thang, đôi mắt hắn mang theo ánh sáng sắc bén, cố định chân tay nàng, khiến nàng không thể nhúc nhích.

“Anh muốn làm gì?” Chu Tráng Tráng  có điểm sợ hãi.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất đưa ra mệnh lệnh ngắn gọn.

“Không thể.” Chu Tráng Tráng cũng trực tiếp cự tuyệt.

Tả Nhất mỉm cười, bỗng nhiên cúi đầu, nặng nề mà hôn nàng, Chu Tráng Tráng  há miệng muốn cắn, lại bị hắn tránh thoát.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất tiếp tục mệnh lệnh.

“Tôi nói không thể!” Chu Tráng Tráng đã có chút nổi nóng.

Tả Nhất ấn mạnh sức, lại cúi đầu hôn nàng, cũng khéo léo né tránh hàm răng sắc bén của Chu Tráng Tráng.

“Đáp ứng làm bạn gái anh.” Tả Nhất lặp lại mệnh lệnh lần thứ ba.

Lần này Chu Tráng Tráng cắn chặt môi, không nói.

“Em không nói lời nào, anh coi như em đồng ý, anh tuyên bố, từ bây giờ trở đi em chính là bạn gái anh.” Tả Nhất thanh âm bá đạo mà cường thế.

Chu Tráng Tráng bỗng nhiên giật mình, ở chỗ sâu trong trí nhớ, cũng từng có một người nói như vậy với nàng.

“Được rồi, em đã nhất định là anh phải phụ trách, anh đây đại trượng phu không tranh giành cùng tiểu nữ nhân, vậy từ thời khắc này trở đi, em chính là bạn gái anh, miễn là em không bại não chạy đi ngoại tình thì anh tuyệt đối sẽ không bỏ em.”

Hình dáng Tả Nhất trong ánh sáng lờ mờ lối cầu thang. Trong phút chốc, Chu Tráng Tráng đem hắn cùng người trong trí nhớ kia lũ lượt kéo về, trái tim nhất thời bủn rủn, cuối cùng nhịn không được rơi lệ.

Tuy Tả Nhất là người như vậy, gặp được chuyện xảy ra thế này cũng trầm mặc, thật lâu sau mới nói: “Tuy rằng trở thành bạn gái anh là sự kiện đáng được ăn mừng, nhưng em cũng không cần cảm động như thế đi.”

Chu Tráng Tráng cố gắng lắc đầu, nhanh lau đi nước mắt, bình phục cảm xúc: “Không liên quan gì tới anh.”

Tả Nhất yên lặng nhìn nàng, ánh mắt đen tối không rõ: “Anh … khiến em nhớ tới một người sao? Là như thế này sao?”

Chu Tráng Tráng gật đầu.

“Tên đó làm tổn thương em sao?” Tả Nhất đoán.

Chu Tráng Tráng lắc đầu: “Là tôi làm tổn thương anh ấy.”

Tả Nhất không tin: “Con người luôn luôn ích kỷ. Em chỉ nhớ rõ một người khi tổn thương em thôi.”

“Có lẽ đi.” Chu Tráng Tráng hít hít cái mũi, gượng dậy tinh thần: “Tả Nhất, anh có rất nhiều điểm giống anh ấy, cho nên tôi không thể quen anh, bởi vì như vậy tôi sẽ không biết rõ chính mình rốt cuộc là thích anh, hay là hoài niệm anh ấy. Tôi nghĩ, anh tuyệt đối sẽ không muốn bản thân mình trở thành thế thân đâu.”

Nói xong, Chu Tráng Tráng đẩy Tả Nhất đang giật mình đứng ngây ra, bước từng bước xuống thang lầu, phía sau là yên lặng vô tận. (Quạ: anh này chết đứng vì … tương ngộ đó mà)

Ngay lúc nàng chuyển khúc quẹo, khi tầm mắt không thể nào chạm đến Tả Nhất, hắn từ trong yên lặng lên tiếng: “Hoài niệm có tội sao?”

Như là tự nói với bản thân mình.

Chu Tráng Tráng không có hứng thú trả lời, trấn định đi xuống lầu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s