HLV _ Chương 33 (P2)

Phần 2

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

 

“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.

Chu Tráng Tráng che miệng lại, cái gì cũng không nói nên lời.

“Em thì sao, cũng thích nó phải không?” Thường Hoằng tiếp tục hỏi, thanh âm kia căn bản không phải tiếng nói của hắn.

Chu Tráng Tráng nghĩ, giọng Thường Hoằng hẳn phải là trêu tức, mang theo ý cười, tuyệt đối không phải loại xa cách như thế này.

“Tôi vốn không nên hỏi vấn đề này, em sao lại có thể không thích nó chứ? Hai người sau lưng tôi hẹn nhau lên núi ngắm mưa sao băng, hết sức lãng mạn đi? Nếu không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, sẽ phát sinh cái gì? Để tôi nghĩ xem, hai người sẽ lừa gạt tôi tiếp tục hẹn hò, sẽ bởi vì cảm giác tội lỗi trong nội tâm vô cùng mới mè mà càng không thể quên cuối cùng kìm lòng không đậu, hoặc là bị tôi phát hiện, hoặc là lén lút cùng một chỗ, là như thế này đi, Chu Tráng Tráng.” Giọng Thường Hoằng thực bình tĩnh nhưng từ nơi nào đó Chu Tráng Tráng cảm nhận được tình cảm đè ép mạnh mẻ.

“Thật xin lỗi.” Chu Tráng Tráng rốt cục rơi lệ: “Thường Hoằng thật sự xin lỗi, tôi cũng không có nghĩ đến sẽ như vậy, tôi cũng không nghĩ sự tình sẽ biến thành như vậy.”

“Em không nghĩ, tôi không nghĩ, Hải Nhĩ cũng không nghĩ, chính là sự tình đã muốn biến thành như vậy rồi.” Thường Hoằng chậm nói: “Có lẽ ở trong lòng hai người, tôi mới là kẻ thứ ba phải không? Là tôi đối với em quấn quýt càn quấy phiền hà em chết đi được, khiến em mất đi cơ hội cùng Hải Nhĩ một chỗ, trong lòng em là nghĩ như thế này đi, Chu Tráng Tráng.”

“Bắt đầu có lẽ là đúng như thế, nhưng sau đó, sau đó suy nghĩ của tôi đã muốn thay đổi.” Chu Tráng Tráng giải thích.

“Thay đổi?” Thường Hoằng cười, nụ cười lần này cũng mỏng manh như vậy: “Chu Tráng Tráng, tôi chỉ hỏi em một câu, em rốt cuộc có từng xem tôi trở thành bạn trai em chưa?”

Chu Tráng Tráng như là bị xương cá đâm nghẹt, muốn nói cũng đau đớn vô cùng.

“Chúng ta cùng một chỗ lâu như vậy, có hay không trong phút chốc em đem tôi trở thành bạn trai em?” Thường Hoằng hỏi.

Chu Tráng Tráng rốt cục mở miệng, dù khó khăn, nàng vẫn là đã mở miệng: “Có, đương nhiên là có.”

Đây là lời nói dối, nàng đối với tình cảm của Thường Hoằng luôn luôn không hiểu rõ lắm. Chính là nàng phải nói chuyện, bởi vì lo sợ, không phải vì sợ Thường Hoằng bạo lực, mà là sợ hãi hắn sẽ rời đi.

Thường Hoằng vẫn mỉm cười: “Tráng Tráng, em không giỏi che dấu, em rất đơn thuần, đơn thuần đến ngay cả nói dối cũng không đạt.”

Thoáng chốc này, Chu Tráng Tráng tựa hồ ý thức được cái gì, chính là cảm giác kia quá nhanh, nhanh đến nàng không thể bắt lấy.

Nàng bắt lấy tay Thường Hoằng, muốn nói cái gì nhưng suy nghĩ hỗn loạn, cái gì cũng không nói nên lời.

Mà lúc này đây, Hải Nhĩ trên giường bệnh có dấu hiệu tỉnh, lại bắt đầu thì thào gọi tên nàng. Chu Tráng Tráng không thể bỏ mặc, liền đi qua xem tình trạng Hải Nhĩ, cũng ấn nút báo động đầu giường.

Lúc quay đầu lại tìm Thường Hoằng, phát hiện hắn không biết đã rời đi từ khi nào.

Lần này Thường Hoằng thật sự rất tức giận, Chu Tráng Tráng biết, đồng thời cũng biết, hắn tức giận là đương nhiên, vì những việc nàng gây ra thật là quá phận.

Nàng muốn gửi tin nhắn hay gọi điện cho Thường Hoằng, nhưng mỗi lần cầm điện thoại lên lại không biết nên nói gì đây, có lẽ bất cứ lời gì đều quá tẻ nhạt.

Dù sao Hải Nhĩ khi bị thương là ở cùng với mình, Chu Tráng Tráng vẫn kiên trì mỗi ngày đều đi bệnh viện, nhưng vì tránh tạo thành cục diện không thoải mái cho mọi người, nàng mỗi lần đến đều là thừa dịp không có ai, trộm liếc mắt nhìn một cái.

Mấy ngày trước đều thành công, nhưng người tính không bằng trời tính, lúc nàng thăm Hải Nhĩ xong, chuẩn bị rời đi thì bị mẹ Hải Nhĩ ngăn lại.

Trên người mẹ Hải Nhĩ có một loại phong thái mạnh mẽ, bất luận kẻ nào đứng trước mặt bà cũng sẽ kinh sợ.

“Chu-tiểu-thư, ta muốn nói chuyện với cháu một chút.” Giọng nói mẹ Hải Nhĩ khiến người ta không thể cự tuyệt.

Cái gì nên tới cũng tới, lần này đào thoát còn có lần sau, huống chi chính mình gây hoạ thì chính mình phải gánh chịu. Chu Tráng Tráng đáp ứng, đi theo mẹ Hải Nhĩ đến một quán trà yên tĩnh bên cạnh bệnh viện.

Mẹ Hải Nhĩ gọi một bình trà Bích Loa Xuân, nước trà trong vắt, vào miệng hương thơm ngát.

“Những người trẻ tuổi các cháu chắc cũng không thích đến nơi thế này, ngại loại địa phương này, chê tiết tấu quá chậm.” Mẹ Hải Nhĩ cách nửa ngày mới lấy những lời này mở màn.

Chu Tráng Tráng chỉ có thể mỉm cười, nàng hiểu được mẹ Hải Nhĩ muốn nói không phải chỉ thế này.

Lại mất thêm thời gian nửa chén trà, mẹ Hải Nhĩ rốt cục bắt đầu nói đến chính sự: “Chu-tiểu-thư, cháu có biết cha Hải Nhĩ làm sao mà qua đời không?”

Chu Tráng Tráng lắc đầu, nàng thậm chí ngay cả chuyện cha Hải Nhĩ đã qua đời cũng không biết được.

Không ai nói qua, nàng cũng chưa bao giờ hỏi tới.

“Ông ấy bị bệnh tim bẩm sinh, khi 29 tuổi đã qua đời, loại bệnh này là bệnh di truyền gia tộc, đàn ông trong gia đình họ không có ai sống quá 30 tuổi.” Giọng mẹ Hải Nhĩ thực bình tĩnh, một loại bình tĩnh do trải qua tang thương một đời: “Nói cách khác, Hải Nhĩ cũng thế, nó cũng sống không quá 30 tuổi.”

Những lời này như một búa lớn hung hăng giáng xuống đầu Chu Tráng Tráng, nàng nhất thời đầu óc choáng váng, trái tim đau không thể tả.

Hải Nhĩ, một người yếu ớt như vậy, một người hiền lành như vậy, một người thông minh như vậy, nhưng sinh mệnh chỉ ngắn ngủi có như thế thôi.

Ông trời an bài vĩnh viễn đều tàn khốc thế sao.

Chu Tráng Tráng nàng không có gì tác dụng, từ nhỏ đến lớn lại một lần bệnh nặng cũng không có, thật nực cười.

“Hải Nhĩ cũng không biết chuyện này, ta cũng không hy vọng nó biết, nó còn sống chừng nào nên có cuộc sống như một người bình thường chừng đó.” Ánh mắt mẹ Hải Nhĩ kiên nghị: “Nhưng đôi khi, ta cũng hy vọng cuộc đời nó mỗi một phút đều được vui vẻ, ta nguyện ý trả giá tất cả.”

“Ý của dì rốt cuộc là cái gì?” Vì tin dữ này, Chu Tráng Tráng sắc mặt có điểm tái nhợt.

“Ta nhìn ra được là con ta thích cháu, mà cháu đối với nó cũng không phải không có cảm tình, ta hy vọng cháu có thể cùng nó một chỗ, khiến cho nó vui vẻ, đây là lời thỉnh cầu của một người mẹ.” Mẹ Hải Nhĩ chậm chậm nói: “Chu *****, xin cháu chia tay Thường Hoằng đi, cùng Hải Nhĩ cùng một chỗ.”

Quạ: Có lẽ, mọi người đã hiểu tại sao Thường Hoằng, Mỹ Địch, … đều yêu thương, chăm sóc, bảo vệ Hải Nhĩ như một đứa trẻ. Thương anh này lắm.

Gần đây không post truyện đúng định kỳ được, ta bận quá. Đầu tháng 10 này sẽ bù lại cho mọi người nha.

 

4 thoughts on “HLV _ Chương 33 (P2)

  1. Thương anh hải nhĩ quá tát không không định chuyển nghề sang làm mẹ kế sao * cắn khăn * cảm ơn quạ iu đã post nha Ps ngày nào cũng đợi truyện của nàng hehe *vẫy khăn * cố lên nàng ta luôn ủng hộ nàng nếu nàng bận thì cứ từ từ bao lâu ta cũng đợi

    • Tát Không Không rất ưu ái cho nv Hải Nhĩ đó chứ, ta thích anh này tương đương với nam chính, nhiều lúc còn hơn luôn. hehe.
      Cảm ơn bạn đã ủng hộ hết mình nhá

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s