HLV _ Chương 33 (P1)

Phần 1

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

 

Quạ: Chap này ta phải chia ra thui, dài quá, nhìn nhiều, nản, hehe

 

“Cô ta không phải bạn gái Thường Hoằng sao? Như thế nào lại quấn quýt lấy Hải Nhĩ? Đây rốt cuộc là chuyện gì?” Kể từ đó, mẹ Thường Hoằng ấn tượng đối với Chu Tráng Tráng lại càng kém.

Chu Tráng Tráng cắn chặt môi dưới, để không phát ra tiếng nào.

“Tráng Tráng, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Em sao lại ở cùng với Hải Nhĩ.” Mĩ Địch đi tới, kéo Chu Tráng Tráng  sang một bên hỏi.

Cho dù vị trí thay đổi, Chu Tráng Tráng vẫn như cũ là cái đích cho mọi người chỉ trích.

“Anh ấy hẹn nhóm bạn đi ngắm mưa sao băng, nhưng theo quy định mỗi người phải đưa bạn gái theo, anh ấy không có cách nào nên nhờ em giả làm bạn gái anh ấy.” Chu Tráng Tráng sợ hãi chậm chạp giải thích.

Nhưng bản thân cũng hiểu được lời giải thích này thực yếu ớt.

Nhiều người như vậy, vì cái gì cố tình lựa chọn nàng? Cố tình lựa chọn bạn gái của anh họ chứ?

“Ít nói nhảm đi, cô ta cả ngày chỉ biết nói dối, quỷ kế đa đoan, giả vờ bộ dạng khờ ngốc đùa giỡn Thường Hoằng cùng Hải Nhĩ, thực ghê tởm!” Phó Nguyệt Nguyệt lúc này phản bác: “Ngày đó tôi hỏi cô có đi cùng với Hải Nhĩ hay không, kết quả cô thề son sắt là không có, nếu là quang minh chính đại không thẹn với lương tâm, vì sao lúc ấy không dám thừa nhận, tôi xem rõ ràng là trong lòng có quỷ, là đại quỷ! Dì à, hai người đừng nghe cô ta nói sạo, cô ta chính là người gian xảo ah ^!”

Trong nhận thức từ trước tới nay, Phó Dương Dương bản chất luôn trầm ổn lúc này cũng đã mở miệng: “Cũng khó trách, gần đây anh Thường Hoằng rất bận rộn cho chuyện tốt nghiệp, không rảnh phân thân đi chăm sóc bạn gái, có đôi khi cô đơn, muốn có người cùng đi ra ngoài shopping, người khác cũng không sao . . . . . . Nhưng không nên là Hải Nhĩ, dù sao cũng đều là người một nhà a.”

Nàng nói chuyện chậm rì, bộ dáng không tranh đua, nhưng trong từng câu, từng chữ lại làm cho người ta không khỏi hoài nghi dụng tâm hiểm ác của Chu Tráng Tráng.

Nếu Chu Tráng Tráng lúc này có thể ngẩng đầu cẩn thận quan sát nàng, sẽ phát hiện tuy rằng Phó Dương Dương ngũ quan, bộ dáng cùng Phó Nguyệt Nguyệt không khác nhau mấy, nhưng lại không có chút vội vàng xao động, cả người đều là trầm tĩnh, mà cái loại trầm tĩnh này, có thể làm cho kẻ địch phải sợ hãi. (hàm ý của tác giả đó)

Chu Tráng Tráng không có ngẩng đầu, bởi vì nàng đã không còn khí lực mà đi chú ý cái khác, nàng đứng ở nơi đó, đợi mọi người phán xét.

Nàng sai rồi, quả thật đã làm sai rồi, nói cái gì vì đem cảm tình hai người làm cho rõ ràng, nói cái gì là vì đối với Thường Hoằng phụ trách tốt sau này, nhưng thực tế thì sao, ở sâu trong nội tâm nàng, cũng bất quá là vì ao ước một lần có thể cùng Hải Nhĩ một chổ, vì chứng minh hắn cùng nàng cũng từng có cảm tình, vì làm cho chính mình thấy một khả năng khác trong đời  — cho dù sau cũng không thể làm cái gì, một chút nhớ lại cũng tốt.

Chính là nàng ích kỷ như vậy, hoàn toàn không nghĩ đến tâm tình người khác, hoàn toàn không nghĩ đến . . . . . . tâm tình Thường Hoằng.

Mà giờ phút này, Thường Hoằng đang tựa vào vách tường, lạnh lùng nhìn quanh mình, tuy rằng từ đầu đến cuối không có nhìn về phía nàng, nhưng đôi mắt kia, vẫn là rét buốt, đâm vào Chu Tráng Tráng mình đầy thương tích.

“Thường Hoằng, con cũng đã thấy rồi đó, đâu có an hem nào lại rối rắm như vậy, muốn mất mặt lắm sao?” Mẹ Thường Hoằng rốt cục nhịn không được: “Loại con gái như vậy, còn muốn làm cái gì, nhanh chóng cùng cô ta cắt đứt mới là đúng đắn!”

Chu Tráng Tráng cúi đầu, trong lòng trong mắt đều tràn ngập suy nghĩ về ánh mắt kia của Thường Hoằng, ánh mắt chưa bao giờ lạnh lẽo như vậy.

Ngay khi sắp biến thành cho vạn người công kích, một cô y tá bước nhanh đi tới, hỏi: “Ai là người nhà của Hải Nhĩ?”

“Tôi là mẹ nó.” Mẹ Hải Nhĩ vẫn trầm mặc nãy giờ đứng dậy.

“Người bệnh luôn gọi Tráng Tráng, trong mọi người đây ai tên Tráng Tráng, đi vào xem một chút.” Lời này của y tá làm cho ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Chu Tráng Tráng.

Chu Tráng Tráng ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn ngập mờ mịt, vừa định nhấc chân đi vào phòng bệnh, nhưng Phó Nguyệt Nguyệt lại một tay đẩy nàng ra: “Cô còn mặt mũi nào đi vào, tôi không cho phép cô lại đi gặp Hải Nhĩ, cô là yêu tinh hại người, nếu cô còn cảm thấy một chút hổ thẹn, mau đi khỏi đây giùm, nơi này không ai muốn nhìn thấy cô hết!”

Mẹ Thường Hoằng cũng hát đệm: “Đúng vậy, nhà chúng tôi không chào đón một cô gái như cô đâu, mời cô trở về đi.”

Chu Tráng Tráng đứng ở tại chỗ, chân tay luống cuống, giống như đứng ở trên sân khấu, trong bóng đêm chung quanh tất cả đều là đùa cợt cùng thù hằn, cả thế giới, chỉ có một mình nàng.

Đúng lúc này, Thường Hoằng bên cạnh bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng: “Đừng náo loạn!”

Bốn phía bỗng nhiên im lặng xuống dưới, giờ phút này Thường Hoằng tựa như trưởng giả trong gia tộc, lời nói ra làm cho người ta không khỏi thần phục: “Hải Nhĩ hiện tại đang bị thương, muốn gặp nàng, ai cũng đừng ngăn lại.”

Nói xong, hắn hai ba bước đi đến bên người Chu Tráng Tráng, túm cánh tay của nàng, trực tiếp lôi kéo nàng đi vào phòng bệnh.

Trong phòng bệnh, Hải Nhĩ hai mắt nhắm chặt nằm trên giường, sắc mặt so với lúc trước càng thêm tái nhợt, yếu ớt như một khắc chạm vào sẽ vỡ. Cái trán, cần cổ, ngực, tay, chân hầu như đều quấn băng vải — thương thế thập phần nghiêm trọng.

Thấy Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng lại nhớ tới mỉm cưởi của hắn khi rơi xuống vách núi tối tăm kia, mỉm cười khắc khoải vẫn xoay quanh trong đầu óc nàng.

Còn có mưa sao băng đầy trời, cái nắm tay kia, cái ban đêm kia, tất cả đều đan xen cùng một chỗ, làm cho nàng không thể suy nghĩ.

Mà giờ phút này, Hải Nhĩ trong hôn mê lại bắt đầu khẽ kêu: “Tráng Tráng …  Tráng …”

Thanh âm kia suy yếu như thế lại vẫn kiên trì, làm cho Chu Tráng Tráng thân run nhè nhẹ.

“Xem ra, nó thật sự thích em.” Thường Hoằng vẫn đứng ở cạnh cửa bỗng nhiên mở miệng.

 

 

 

6 thoughts on “HLV _ Chương 33 (P1)

  1. *chống cằm* Anh thường ghen oy ghen nặng oy hehe quạ thân iu mình không có ý giục đâu nhưng mà truyện hay quá chỉ muốn đọc tiếp thui *gãi đầu * bjờ có chương mới vậy quạ

    • Nàng ấu víu, ngày mai ta sẽ cố gắng post truyện đúng tiến độ.
      Haizz, dạo này ta bị đì, cviệc dồn hết mình ta, ta chẳng dành được tí thời gian nào để làm việc riêng cả, hehe nàng thông cảm nhé

  2. thanks nhà nàng đã làm truyện này nha
    đọc đoạn đầu, cách mà TH theo đuổi TT, mình thấy mà sợ, chả thích nổi, nếu có thằng nào mà theo đuổi mình kiểu ấy, đảm bảo mình chạy mât dép không quay đầu lại ấy chứ. thề luôn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s