HLV _ Chương 32

 Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

 

 

Chẳng qua không nghĩ tới, lần đầu tiên hai người gặp nhau, trọng điểm ở trong mắt Chu Tráng Tráng là bánh nướng, trọng điểm ở trong mắt Hải Nhĩ lại là lãng mạn.

Chu Tráng Tráng cảm thấy biệt hiệu siêu ăn của mình quả nhiên là tiếng đồn không sai.

“Mặc kệ là anh hùng cứu mỹ nhân hay là mĩ nhân cứu anh hùng, hai người hiện tại yêu nhau mới là quan trọng.” Một bạn nữ cực kỳ hâm mộ nói.

Hải Nhĩ cười không nói, Chu Tráng Tráng cũng lười giải thích, chỉ có thể đâm lao thì phải theo lao thôi.

Đúng lúc này, trên bầu trời tối mịt bỗng xuất hiện vô số vệt sáng trắng, như vô số ngôi sao rơi xuống, nở rộ hoa lệ trước khi vụt tắt, không ngừng rơi xuống mặt đất. Cảnh tượng kia không thể cùng một chữ đẹp để hình dung mà là một loại ngoạn mục, làm cho người ta càng khắc sâu cảm giác thần bí bao la của vũ trụ.

Đây là lần đầu tiên Chu Tráng Tráng chính mắt nhìn thấy cảnh tượng thế này, nhất thời ngây người đến nổi quên mất đêm nay là năm gì rồi.

Đợi một hồi lâu, đoàn người mới khôi phục lại tinh thần, đều mở camera, cầm lấy  quay.

Mà Chu Tráng Tráng khi tỉnh táo lại, bỗng nhiên phát giác tay phải bị người nắm chặt chẽ.

Không cần phải nói, đúng là Hải Nhĩ.

Chu Tráng Tráng trong đầu óc trống trãi bỗng nhiên truyền đến tiếng Phan Đại mỹ nhân nũng nịu gọi một tiếng “chú ba”.

Chấn động đến nàng ra một thân mồ hôi, không phân rõ nóng lạnh.

Sự tình phát triển ngoài dự kiến của nàng, Chu Tráng Tráng nhất thời không biết nghĩ ra biện pháp gì, chỉ có thể ngây người tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Lòng bàn tay hai người bắt đầu nóng lên tiết mồ hôi, dính dáp, kéo theo Chu Tráng Tráng  trong lòng cũng dính dáp, bắt đầu không rõ ràng.

Hai người cũng không nói chuyện, ai cũng không cử động trước, chính là nhìn những ngôi sao cực nhanh xoẹt ngang đỉnh đầu, im lặng.

Ngay tại khoảnh khắc yên lặng khó chịu này, Chu Tráng Tráng đột nhiên từ mưa sao băng nhìn thấy khuôn mặt lộ nét dữ tợn phẫn nộ, nhất thời sợ tới mức da đầu run lên, nhịn không được bắt đầu run rẩy, theo bản năng liền hất tay Hải Nhĩ ra.

Động tác này làm cho ánh sáng trên khuôn mặt Hải Nhĩ dần liệm tắt, như pháo hoa cô quạnh.

Chu Tráng Tráng muốn giải thích, nhưng lại không biết nói từ đâu, cuối cùng chỉ có thể cắn môi, không thể lên tiếng.

Đúng lúc hai người đang xấu hổ, bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng kinh hô khiếp đảm, Chu Tráng Tráng quay đầu, phát hiện bạn nam vừa rồi đã nói chính mình cùng Hải Nhĩ là “Anh hùng cứu mỹ nhân” bởi vì quá mức nhập thần quay chụp mưa sao băng, không để ý dưới chân, nên bị trượt xuống sườn núi, may mà bám víu được một nhánh cây già bên cạnh, mới không bị rơi xuống.

Bạn nam kia bộ dáng xem ra đã sợ tới mức sắp co quắp, mặt trắng như giấy, thần sắc kinh sợ tới cực điểm, hai tay cố gắng bắt lấy thân cây, xem ra sức lực đã muốn sắp cạn dần. Mà phía dưới hắn là thung lũng cao mười mấy mét, tình thế nguy hiểm vạn phần.

Đoàn người chạy nhanh nghĩ biện pháp, có người quăng dây thừng đưa cho hắn, nhưng lúc này bạn nam kia thật sự không có can đảm đưa tay ra chụp. Còn có người muốn vươn tay đi kéo hắn, nhưng khoảng cách quá xa, cánh tay vươn ra không tới.

Mắt thấy bạn nam kia sắp duy trì không nổi, nếu cứ thế tuyệt đối sẽ sức cùng lực kiệt buông lỏng nhánh cây, ngã xuống thung lũng, đoàn người nóng lòng như lửa đốt.

Đúng lúc này, Hãi Nhĩ nãy giờ vẫn trầm mặc đứng ra, cố định một đầu dây thừng an toàn, đầu kia nắm chắc trong tay —— hắn quyết định theo cành cây già mon men xuống, đem dây thừng buộc vào người bạn nam kia.

Hành động này cũng nguy hiểm vạn phần, nhưng đoàn người cũng không thể trơ mắt nhìn bạn nam kia bỏ mạng, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện Hải Nhĩ thành công.

“Anh nghĩ kỹ lại đi, thân thể anh yếu như vậy, đổi người khác đi.” Chu Tráng Tráng giữ chặt góc áo Hải Nhĩ, gắt gao nắm.

“Mấy bạn nam trong chúng ta, chỉ có anh thể trọng nhẹ hơn chút, như vậy nhánh cây mới có thể chịu được.” Hải Nhĩ sắc mặt vẫn yếu ớt tái nhợt trước sau như một, nhưng ánh mắt cũng rất kiên định: “Yên tâm, anh sẽ không bỏ lại em.”

Những lời này thành công làm cho Chu Tráng Tráng ánh mắt chuyển hồng thành tiểu bạch thỏ.

Hải Nhĩ thở sâu, tứ chi bám thân cây treo lơ lửng phía trên thung lũng, bắt đầu nhẹ nhàng hướng về phía bạn nam kia.

Một bước, hai bước, ba bước. . . . . . Tim mọi người đều đi theo từng bước đi Hải Nhĩ mà dồn dập đập, Chu Tráng Tráng còn hơn thế, Hải Nhĩ mỗi lần bước về phía trước, nàng như không thể thở nổi.

Cũng không biết trên bầu trời mưa sao băng lại rơi xuống bao nhiêu, Hải Nhĩ rốt cục dừng lại, ổn định thân mình, rút ra dây thừng, thật cẩn thận buộc chặt vào người bạn nam đó.

Kế tiếp, chỉ cần Hải Nhĩ quay về, mọi người sẽ cùng nhau kéo người nọ lên, hành động cứu viện liền thành công.

Nhưng vào lúc này, một tiếng “răng rắc” của thân cây gãy vang lên, ở trong đêm yên tĩnh vô cùng rõ nét, làm vỡ nát thần kinh mọi người —— thân cây già kia không chịu nổi trọng lượng hai nam nhân trưởng thành, đã bắt đầu từ từ gãy.

Không nên chậm trễ, Hải Nhĩ phản ứng cực nhanh, xoay người rất nhanh định lui về. Nhưng tên kia vì trong thời gian dài bị cực độ khủng hoảng, lại bị tếng cây gãy kích thích, nháy mắt thấy bạn đồng hành duy nhất bên người chuẩn bị rời khỏi, cũng không kịp suy nghĩ, xuất phát từ bản năng, lại duỗi tay gắt gao nắm lấy chân Hải Nhĩ.

Tiếng thân cây gãy lần thứ hai vang lên, làm cho trong lòng mọi người tuyệt vọng thành tro.

Trong trí nhớ Chu Tráng Tráng, khoảnh khắc cuối cùng khi Hải Nhĩ rơi xuống, thế nhưng lại mỉm cười với nàng, đó là một kiểu mỉm cười như trút được gánh nặng.

Mắt thấy Hải Nhĩ rõ rang một người cứ thế biến mất trước mắt mình, Chu Tráng Tráng  không chịu nổi, chỉ cảm thấy trước mắt từng trận biến thành màu đen, nhất thời tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Đến cuối cùng, tên bạn kia bởi vì dây thừng buộc trên người nên sống sót, lúc được kéo lên, càng không ngừng khóc, nói chính mình xin lỗi Hải Nhĩ.

Không ai để ý tới hắn, đoàn người bắt đầu báo nguy.

Sau nhiều giờ, đội cứu hộ mới lên núi, gần rạng sáng mới ở dưới sâu thung lũng tìm được Hải Nhĩ bị trọng thương hôn mê.

Tất cả mọi người ở đây bị giải về cục cảnh sát điều tra, lấy lời khai.

Chờ Chu Tráng Tráng từ cục cảnh sát đi ra, phát hiện ngoài cửa một chiếc xe Wrangler quen thuộc, mà Thường Hoằng đang tựa vào bên cạnh xe hút thuốc.

Chu Tráng Tráng tự giác đi đến bên người hắn, cúi đầu, cái gì cũng nói không nên lời.

Thường Hoằng vẫn nhả khói, khuôn mặt như băng ngàn năm không tan chảy, ở trong yên lặng sương khói lượn lờ  —— đây là Chu Tráng Tráng lần đầu tiên thấy hắn như vậy.

Thời khắc thả khói xong, Thường Hoằng đem mẫu thuốc vứt xuống đất, giày da tàn nhẫn giẫm đạp lên không chút thương tiếc, Chu Tráng Tráng tình nguyện cái hắn giẫm là chính mình.

“Lên xe.” Sau khi hết thảy sự việc xảy ra, Thường Hoằng cũng chưa nói gì, nhưng lại mệnh lệnh Chu Tráng Tráng như thế.

Chu Tráng Tráng nghe theo lời lên xe, dọc đường đi, hai người cũng không nói một câu nào.

Trước cửa bệnh viện, tập trung rất nhiều người, đều là người thân của Hải Nhĩ, Mĩ Địch, Tần Trung, mẹ Thường Hoằng, Phó Nguyệt Nguyệt, Phó Dương Dương, còn có người phụ nữ trung niên ăn mặc mạnh mẽ, xem bộ dáng có vài phần tương tự Hãi Nhĩ, Chu Tráng Tráng đoán rằng đó là mẹ Hải Nhĩ.

Phó Nguyệt Nguyệt khóc ánh mắt sưng đỏ thấy Chu Tráng Tráng vội chạy tới, chỉ vào nàng nói: “Chính cô ta, chính là cô ta không ngừng dụ dỗ Hải Nhĩ đi lên núi, kết quả đi lên mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn thế này!”

Tất cả mọi người nhìn Chu Tráng Tráng, ánh mắt này làm cho nàng nhất thời cảm thấy thân thể nặng rất rất nặng.

Quạ: mấy hôm nay công việc ta bận quá, đi công tác hết, để ta trăm dâu đổ đầu tằm, srr vì để mọi người chờ lâu nhé.

 

 

 

2 thoughts on “HLV _ Chương 32

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s