HLV _ Chương 22

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ

 

Chu Tráng Tráng vốn nghĩ dù sao đang ở trong nhà mình, Thường Hoằng không dám thực hiện âm mưu —— làm gì có chuyện mới đêm ba mươi Tết lại vội vàng đón máy bay đi nhà trai chư?

Hơn nữa, nàng cho tới bây giờ cũng chưa công nhận bản thân là bạn gái hắn, cứ đi như thế thì tính cái gì?

Đáng tiếc trên thực tế là, Thường Hoằng đang đem ý tưởng muốn đưa Chu Tráng Tráng đi nói trước cả nhà, tiếp đó cư nhiên là thanh âm một lòng tán thành hùa theo.

Mẹ Tráng Tráng: “Đúng đúng đúng là nên đi, Tráng Tráng con ráng biểu hiện để lưu lại ấn tượng tốt cho ba mẹ Thường Hoằng biết chưa.”

Chị họ thứ ba của Tráng Tráng: “Thường Hoằng em mau dẫn nó đi đi, Tráng Tráng càng ngày ăn càng tốt, mấy năm trước cơm tất niên món gà luộc đều bị nó một mình nuốt sạch, cặn bã cũng không chừa.”

Chị họ thứ tư của Tráng Tráng: “Thường Hoằng em nhớ kỹ phải đưa Tráng Tráng ra ngoài ăn trước rồi hãy quay trở về nhà, miễn cho con bé này khi ăn cơm đem mọi người nhà em doạ.”

Anh rễ thứ ba của Tráng Tráng: “Bà xã nói rất phải”

Anh rễ thứ tư của Tráng Tráng: “Bà xã với chị ba đều nói đúng hết.”

Như thế nào lại gặp cảnh người nhà lại giúp người ngoài đem bán mình đâu? Chu Tráng Tráng liền cảm thấy số mạng mình sao còn đắng hơn thuốc Hoàng Liên.

Có người nhà trợ giúp, sáng sớm đêm Giao thừa, Chu Tráng Tráng đã bị Thường Hoằng túm lấy, nhét vào xe taxi, đóng gói mang lên máy bay.

“Chu Tráng Tráng, yên tâm, cứ việc buông bụng ra ăn, ở nhà anh không ai dám nói em ăn nhiều hết.” Thường Hoằng nhìn thấy Chu Tráng Tráng mặt mũi tang thương, an ủi.

“Tôi có thể không đi được không?” Chu tráng tráng nhỏ giọng hỏi.

“Có thể, vậy em bây giờ liền nhảy xuống đi.” Thường Hoằng trả lời.

Chu Tráng Tráng nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ mấy đám mây trắng, biết rõ đây là nhiệm vụ bất khả thi.

“Đến nhà anh mừng năm mới có rất nhiều ưu đãi nha, nhận tiền lì xì đến mỏi cả tay.” Thường Hoằng bắt đầu dùng tiền tài quyến rũ.

“Tôi phú quý không động lòng!” Chu Tráng Tráng ngẫn đầu cao quý.

“Có tiền là có thể mua rất nhiều đồ ăn, ví dụ như há cảo, vịt quay, hamburger, lẩu kem, cà ri cua . . . . . .” Thường Hoằng lại bắt đầu dùng mỹ thực dụ dỗ.

“Nói chuyện dễ nghe tí có phải sẽ càng có nhiều tiền hơn không?” Chu Tráng Tráng lập tức từ liệt sĩ cách mạng chuyển thành phản đồ.

“Muốn có nhiều tiền một chút, phải ngoan ngoãn nghe lời anh, đừng nói năng lộn xộn, hiểu chưa?” Thường Hoằng dặn.

Chu Tráng Tráng vội gật đầu, liên tục như giã tỏi, không biết còn tưởng máy bay gặp khí lưu.

Nói phương tiện giao thông có cánh đúng là tiện lơi, không bao lâu sau, máy bay hạ cánh, Thường Hoằng lôi kéo Chu Tráng Tráng một đường chạy như điên, đúng giờ cơm chiều về đến nhà.

Nhà Thường Hoằng ở trong khu biệt thự lưng chừng núi, nhà lầu hai tầng, trước sân trồng đầy cây dây leo màu xanh, cảnh sắc tĩnh mĩ. (vẻ đẹp yên tĩnh)

Chu Tráng Tráng ở trước cửa xoay tới xoay lui, chau mày, nửa ngày không nói.

“Lằng nhằng cái gì ah?” Thường Hoằng thúc giục.

Chu Tráng Tráng chậc lưỡi: “Thường Hoằng, nguyên lai anh chính là người giàu có đâm người có thể không cần đền mạng như trong truyền thuyết nha?”

“Anh không đâm người, anh chỉ đoạt dân nữ như em thôi.” Thường Hoằng không muốn cùng Chu Tráng Tráng nhiều lời, duỗi tay ra, trực tiếp đem nàng kẹp trong khuỷu tay, mạnh mẽ mang vào nhà.

Vừa vào cửa Chu Tráng Tráng mới phát hiện bên trong có rất nhiều người, có điều không khí hoàn toàn bất đồng với nhà nàng, im lặng mà nghiêm túc, làm sao cũng chẳng giống bữa cơm tất niên gia đình, căn bản là giống ở hội nghị bảo vệ môi trường quốc tế gì đó.

Trong đó có một quý bà xinh đẹp tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, khoác áo choàng lông dê đứng lên, nhìn Thường Hoằng, mày hơi nhíu lại: “Tiểu Hoằng, con làm sao không nói tiếng nào đã rời nhà? Đi đâu cũng không nói, di động cũng không mở, bây giờ càng lớn càng chẳng giống ai!”

Mẹ, con chính là đi đón cô ấy, Chu Tráng Tráng, bạn gái con, mau chào mẹ anh đi.” Thường Hoằng vừa nói vừa bóp thắt lưng Chu Tráng Tráng.

Chu Tráng Tráng đau nhe răng nhếch miệng, biểu tình dữ tợn đối với mẹ Thường Hoằng thốt tiếng con chào dì

“Bạn gái? Như thế nào chưa nghe con nói qua?” Mẹ Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng, mày mặt càng nhăn nhó.

“Con cho mẹ bất ngờ mà.” Thường Hoằng kéo vai Chu Tráng Tráng ôm càng chặt.

Mẹ Thường Hoằng còn muốn nói gì đó nhưng lại bị ông bác có vẻ phúc hậu hiền lành bên cạnh Thường Hoằng ngăn lại: “Thằng bé mới đi đường về, chắc mệt rồi, mọi người ăn cơm trước, có chuyện gì ăn xong nói sau.”

Cứ thế, đoàn người tề tụ trước bàn cơm.

Gọi là đoàn người, là chỉ người nhà Thường Hoằng, đương nhiên Mĩ Địch cùng Hải Nhĩ cũng ở trong này, chẳng qua thần sắc hai người này hoàn toàn không sinh động như ngày thường, giống như bị một loại sức ép, quá trầm mặc.

Kỳ thật Chu Tráng Tráng cũng cảm thấy một bầu không khí áp lực dè nén trong căn phòng này. Tuy nói một bàn cơm toàn bộ do đầu bếp đặc biệt chế biến, thức ăn tinh mỹ trân quý, hương vị thượng thừa, nhưng lại làm cho người ta cảm thấy dạ dày tự dưng lạnh như băng.

“Tráng Tráng, đừng khách khí, con muốn ăn cái gì thì gắp đi nha.” Bác Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng cười tủm tỉm: “Đây vẫn là lần đầu tiên Thường Hoằng đưa bạn gái về nhà nha.”

“Đừng ngại, muốn ăn cứ ăn.” Thường Hoằng không ngừng giúp Chu Tráng Tráng gắp thức ăn.

Nhưng Chu Tráng Tráng lại cảm giác mẹ Thường Hoằng đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt kia rất không thiện cảm, cứ như vậy, ăn uống trở nên ít.

Rốt cục, mẹ Thường Hoằng sau khi ăn xong Bạch Quả (1), mở miệng: “Tiểu Hoằng, chuyện con đưa bạn gái về nhà vì sao lại báo cho mọi người biết trước?”

(1)   Bạch quả (tên khoa học: Ginkgo biloba, tức là ngân hạnh hay là bạch quả)

 

“Mẹ, mẹ không cần lo lắng chiêu đãi không chu đáo, Tráng Tráng rất dễ nuôi, cho cô ấy đầu gỗ cô ấy cũng có thể ăn.” Thường Hoằng nói.

Chu Tráng Tráng lệ rơi, Thường Hoằng cái tên này, anh mới ăn đầu gỗ, cả nhà anh đều ăn đầu gỗ!

“Mẹ không phải nói cái này!” Mẹ Thường Hoằng mẹ buông đũa, trực tiếp nói thẳng: “Chuyện lớn như vậy, như thế nào chúng ta cũng phải bàn bạc. Ba con tuy lễ mừng năm mới ở trong quân đội không thể về nhà, nhưng vẫn rất quan tâm chuyện đại sự của con, đều đã nói chuyện với chú Từ con, mùng 2 Tết này sẽ cho con gặp mặt con gái người ta. Giờ con lại dẫn đâu ra một bạn gái, hỏi ba con làm sao ăn nói với người ta đây?”

“Ăn ngay nói thật cũng tốt, mọi người sắp đặt hôn nhân cũng có hỏi ý kiến của con sao, như thế nào biết con sẽ đi?” Thường Hoằng tiếp tục gắp thức ăn cho Chu Tráng Tráng.

“Vậy con không nói tiếng nào bỏ đi, đột nhiên mang về một cô gái bối cảnh không rõ ràng, để mọi người nghĩ như thế nào?” Mẹ Thường Hoằng có chút nỗi giận.

Chu Tráng Tráng gia tăng tốc độ ăn —— đợi lát nữa gia đình chiến tranh bùng nổ sẽ ăn không được nữa.

“Mẹ, Tráng Tráng là một sinh viên ưu tú của học viện, gia thế trong sạch, xin mẹ không cần dùng từ bối cảnh không rõ để hình dung cô ấy.” Thường Hoằng bắt đầu rút tươi cười trên mặt đi.

“Nếu cô ta hiểu chuyện, sẽ không nên dụ dỗ con trước lễ mừng năm mới chạy tới đón cô ta.” Mẹ Thường Hoằng cũng phát cáu.

Ngọn lửa chiến tranh bắt đầu thiêu đốt đến bản thân mình, Chu Tráng Tráng càng ăn nhanh hơn.

“Là con tự mình chạy tới đón cô ấy, cô ấy cũng là bị con ương bướng đưa đến đây.” Thường Hoằng bình tĩnh vì Chu Tráng Tráng giải thích.

“Thường Hoằng, em nhỏ bớt nói chút đi, dì cũng đừng giận mà, lễ mừng năm mới khó khăn lắm mới tụ hội một lần, đừng có cãi nhau. Chuyện năm cũ, để cho hai người họ giải quyết đi, vả lại Tráng Tráng con cũng quen, quả thật là cô gái tốt. Được rồi, mọi người tiếp tục ăn, đợi lát nữa lễ mừng giao thừa bắt đầu, chúng ta cùng nhau xem Triệu Bản Sơn đi (2).” Thời khắc mấu chốt, vẫn là mĩ địch đứng ra đương  người hoà giải, đã khống chế thế cục.

(2) Giống như chương trình Gala cuối Năm của Việt Nam vậy đó.

Bữa cơm tất niên này hẳn là bữa ăn không thoải mái nhất của Thường gia trong nhiều năm qua, bởi vì trên bàn khắc khẩu, cả đoàn người cũng chưa động đũa, nhưng mà thức ăn cũng không thừa lại.

Dù sao, nơi nào có Chu Tráng Tráng, sẽ không có thức ăn thừa.

Món gà luộc (bạch trảm kê: 斩鸡)

Há cảo 

Vịt quay  

Hamburger

Lẩu kem

Cà ri cua

 

 

 

 

6 thoughts on “HLV _ Chương 22

  1. Thank nag, nhìn đống ảnh trên trừ gà luộc lại rưng rưng nước miếng, cứ truyện nào mà dính đến đồ ăn với ham ăn ko hiểu sao lại có sức hút với mềnh đến vậy.
    Xem ra chó cứ sủa, người cứ ăn, chắc tí nữa là mọi người há hốc mồm cho xem.

    • Ta cứ đi lục tìm ảnh các món ăn để “giết” những người đang đói, “hãm hại” những người đang muốn giảm cân đó mừ
      khakha

    • Nàng ui, gia đình TH mà giống TT thì anh Hoằng sẽ có tính thế sao? Nhưng nhìn chung gđ anh í vẫn chưa đến nỗi giống mấy truyện Hào Môn khác, hehe

    • Việt Nam mình cũng có chứ, nhưng với mùi vị rất riêng của nước mình, hợp khẩu vị người Việt hơn đó nàng, nhiều khi ăn món nước ngoài khó nuốt lắm, giống hôm ta đi ăn nhà hàng Nhật, chẳng ăn được gì …

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s