HLV _ Chương 4

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ


Từ ngày đầu tiên tập huấn quân sự, Chu Tráng Tráng mỗi ngày đều ghi chép đánh dấu vào cuổn sổ nhỏ, ban ngày chịu sự huấn luyện giống như chịu đựng một loại thuốc Đông y, ban đêm lại dùng cây bút yêu quý run rinh tay viết.

Hôm nay trong lúc nghỉ ngơi giờ huấn luyện liền đem sổ ra ghi vài chữ, một hai ba bốn, viết vài chữ nửa rồi gấp lại!

Chu Tráng Tráng đang hưng phấn thì một bóng dáng cao lớn áp sát trên lưng mình, tiếp đó tiếng Thường Hoằng truyền đến: “Đây chẳng lẽ chính là bản ghi chép chu kỳ sinh lý như người ta thường nói sao?”

Chu Tráng Tráng nắm chặt nắm tay, phải dùng hết lực kìm nén mới không có nhảy dựng lên đem mặt hắn giẫm bẹp dí thành đĩa bay Ấn Độ.

“Đây là bản ghi chép thời gian biểu huấn luyện, không phải bậy bạ.” Đương nhiên cuối câu là dùng thanh âm nhỏ xíu như nói thầm.

“Em cho rằng qua hơn mười ngày là em có thể giải phóng sao?” Thường Hoằng hỏi.

Qua hơn mười ngày nửa tôi có thể thấy anh không cần chào, không cần nịnh hót, không cần sợ hãi mà trực tiếp phớt lờ đi ngang còn đánh rắm một cái. Chu Tráng Tráng thầm nghĩ.

“Em không phải còn muốn qua mười ngày nửa sẽ xem tôi như người không quen biết?” Thường Hoằng quả thực chính là con chuột tinh a.

“Sao có thể như vậy? Một ngày là huấn luyện viên, cả đời là huấn luyện viên”. Chỉ còn lại có hai tuần, Chu Tráng Tráng quyết định chân chó đến cùng.

“Ta cũng vậy nghĩ như vậy.” Thường Hoằng dùng bàn tay to ngăm đen của mình sờ sờ cằm: “Như vậy bạn học Chu Tráng Tráng, chúng ta cứ như vậy ước định đi.”

Ngẩng đầu nhìn mặt trời nhỏ bé trên cao kia, Chu Tráng Tráng thực buồn bực —— rốt cuộc là ước định cái gì?

Việc huấn luyện mỗi ngày vẫn diễn ra bình thường, mồ hôi rơi như mưa dù cho ngày nào cũng đều thoa kem chống nắng, nhưng mọi người vẫn bị phơi đen cháy sém. Cũng không biết Chu Tráng Tráng là may mắn hay là bất hạnh, đứa nhỏ này trời sinh làn da yếu ớt, bị phơi nắng lại trở nên càng trắng hơn so với trước kia, nhưng toàn cơ thể nóng rát giống như đem ớt cay vẽ loạn lên vậy.

Cho nên trong quân đội, chỉ cần liếc mắt sơ một cái là có thể nhận ra Chu Tráng Tráng – trắng như búp bê sứ. Thường Hoằng thường xuyên nhe răng nhíu mày nhìn Chu Tráng Tráng nói: “Chu Tráng Tráng ơi Chu Tráng Tráng, em sao lại trắng như thế này hả? Mau phơi nắng nhiều một chút, đen mới đẹp.”

Chu Tráng Tráng đặc biệt muốn quay lại nói một câu ngươi quản cái rắm, nhưng nhìn còn có hai tuần liền nhịn xuống , tiếp tục chân chó: “Vâng đúng ạh, huấn luyện viên giáo huấn rất phải”.

Nhưng không ngờ vì chân chó, Thường Hoằng liền muốn giúp Chu Tráng Tráng phơi nắng thành tiểu mạch mầu (màu lúa mì), cố ý điều chỉnh đội ngũ bảo đảm làm sao cho Chu Tráng Tráng dù di chuyển thế nào cũng có thể hấp thụ toàn bộ ánh nắng. Chu tráng tráng bị phơi nắng đến mắt nổi đom đóm, nội tâm chửi ầm lên, con mẹ nó, đem nàng làm hoa hướng dương sao?

Cho dù Thường Hoằng cố gắng làm nhiều như vậy nhưng Chu Tráng Tráng càng phơi nắng ngược lại càng trắng lên, thế là kế hoạch hoa hướng dương liền chết ỉu.

Phơi nắng cả một ngày, cơm chiều Thường Hoằng cư nhiên lặng lẽ bỏ cái đùi gà nhúng mỡ thơm ngào ngạt vào phần ăn của nàng, Chu Tráng Tráng cảm động thiếu chút nữa rơi lệ, nháy mắt cảm thấy Thường Hoằng này vẫn còn là một người tốt.

Thật sự rất đói, trong nháy mắt Chu Tráng Tráng liền đem công phu gặm đùi gà sạch sẽ, mới vừa buông liền nghe thấy người bên truyền đến tiếng ấn nút đồng hồ bấm giây, tiếp theo Thường Hoằng thanh âm trầm ổn hơi thở dã tính truyền đến: “Xử lý một cái đùi gà thời gian đúng 29 giây, gần nửa phút đồng hồ, ai đoán một phút đồng hồ thì toàn bộ bỏ tiền ra đây, còn có Đổng Tán, cậu cư nhiên dám đoán hai phút? Rất khinh thường bạn học Chu Tráng Tráng nhà chúng ta.”

Nguyên lai là đánh cược, Chu Tráng Tráng rơi lệ đầy mặt, tức bản thân ngu ngốc, khờ dại a.

Cắn răng cắn lợi, rốt cuộc thời gian tập huấn còn lại không đến một tuần, trường học quyết định bỏ ra thời gian một ngày cho sinh viên tiến hành huấn luyện dã ngoại.

Cái gọi là huấn luyện dã ngoại cũng chỉ là một hình thức —— đem toàn thể sinh viên kéo đến một núi hoang vu, sáng đào mìn, chiều bắn sung.

Điều mà họ gọi là đào mìn chính là các huấn luyện viên lên núi trước chôn mấy cái chai nhựa. Sinh viên chia làm 2 tổ đi tìm, tổ nào tìm được nhiều hơn bữa trưa sẽ có thể ăn nhiều món hơn.

Vừa nghe đến ăn, Chu Tráng Tráng vui tựa như mở cờ, chờ tiếng còi vừa phát lên là tất cả nằm rạp trên mặt đất tìm kiếm khắp nơi, không uổng công một lúc sau nàng đã tìm được vài cái.

Đáng tiếc nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn, tổ kia biểu hiện cũng không kém, cách trận đấu còn có vài phút nửa là kết thúc tỷ số đang bằng nhau.

Nhìn thấy thời gian sắp hết, Chu Tráng Tráng bắt đầu nóng nảy —— thắng lợi phẩm chính là thịt a, thịt mở béo béo thơm ngào ngạt a!

Tới lúc gấp rút không biết tìm đâu, bỗng nhiên thấy trước mặt một đôi giày da, có câu nói rằng khi bạn thù hận một người thì tuỳ thời có thể cảm giác được sự tồn tại của hắn, cho nên không cần nhìn Chu Tráng Tráng lập tức biết người trước mặt là Thường Hoằng.

Thịt kho tàu hấp dẫn ở phía trước nên không rảnh dông dài cùng hắn. Chu Tráng Tráng định xoay người đi tìm kiếm nơi khác lại nghe thấy Thường Hoằng thì thầm rất nhỏ: “Chu Tráng Tráng, chú ý một vị trí phía trước bên trái em.”

Chu Tráng Tráng tập trung vào nhìn, quả nhiên vị trí kia đất có dấu vết lẩm nhẩm.

Ân, nghĩ rằng Thường Hoằng muốn nhìn bộ dạng mình ăn thịt kho tàu nên mới tiết lộ ra vị trí “mìn”. Tưởng tượng như vậy nên Chu Ttráng Tráng cấp cho Thường Hoằng một cái nhìn cảm kích mang theo ánh mắt biết ơn, quyết định đợi lát nữa ăn nhiều mấy khối thịt kho tàu cho hắn xem, sau đó xông thẳng đến chỗ kia.

Đưa tay hướng trong mặt đất mò, quả nhiên có cái gì! Chu Tráng Tráng đầu tiên là kích động vạn phần, nước miếng tuôn trào, nhưng không được vài giọt thì bắt đầu cảm thấy có điểm không thích hợp —— cảm xúc này, mềm mềm, tiếng chít chit, lông xù xì, cầm không giống chai plastic đâu?

Chậm rãi đem đồ vật kia từ trong đất moi ra, Chu Tráng Tráng thấy trên tay chính mình nắm  —— là một con chuột. Đôi con mắt nhỏ lấm la lấm lét, mỏ nhọn nhọn, lông đen tuyền, quả thật là một con chuột ghê tởm.

Ngày nào đó tháng nào đó năm nào đó, Chu Tráng Tráng hôn mê bất tỉnh.

Chờ khi tỉnh lại, Chu Tráng tráng phát hiện chính mình nằm trong bệnh viện, trong mũi tất cả đều là mùi thuốc sát trùng, kích thích nàng cả người ngứa, mở mắt ra, phát hiện chính mình không chỉ có là làn da ngứa, răng nanh càng ngứa —— ngồi bên giường bệnh chính là tên huấn luyện viên đáng chết!

Hai người đối diện nhau thật lâu sau, lâu đến nổi mắt Chu Tráng Tráng trừng đến đau, răng nanh đều muốn mòn, nắm tay siết chặt biến hình, Thường Hoằng mới nhếch miệng mỉm cười: “Bạn học Chu Tráng Tráng, em có đói bụng không, tôi đi mua cho em món gì đó em thích.”

“Anh cho rằng chơi đùa tôi xong chỉ cần cho ăn tôi liền sẽ tha thứ cho hành vi ác liệt lần này của anh sao? !” Chu Tráng Tráng phẫn nộ chỉ trích.

“Thịt gà cuốn? Hamburger? Đùi gà chiên? Cơm gà hoa? Hay là cung bảo kê đinh (long gà xào)? Thịt kho tàu? Thịt xào?” Thường Hoằng tiếp tục cười.

Chu Tráng Tráng hung hăng trừng hai mắt hắn, thấp giọng rít gào nói: “Toàn bộ!”

Không lâu sau, Thường Hoằng liền đem thức ăn này nọ mua về, đem ra để trước mặt Chu Tráng Tráng, mặc nàng buông bụng ra ăn. Đây là lần đầu tiên Chu Tráng Tráng ăn thức ăn mà cảm thấy rối rắm nhất, khi thì hết sức chăm chú vào mỹ vị, khi thì phải tập trung tinh lực đánh giá khoảng cách giữa mình với Thường Hoằng.

Khoảng cách kia tuyệt đối là vạch thẳng đánh dấu vừa thô vừa cứng.

Vừa thô lại vừa cứng? Tư tưởng này hình như không được hài hòa, Chu Tráng Tráng vội dùng sức lắc lắc đầu, mặc niệm ta là một nữ văn nghệ trẻ tài năng vẹn toàn (gốc: 默念我是一好文艺女青年 一百遍才算完).

Mấy thứ này của Thường Hoằng mua đối với Chu Tráng Tráng mà nói nhoáng cái là chén sach, nhanh và gọn ăn xong rồi, Chu Tráng Tráng xỉa xỉa răng, đánh cái ợ nghe rất thoã mãn.

Bất quá cái gì nên tính sổ cũng không thể dễ dàng cho qua: “Huấn luyện viên Thường Hoằng, anh có biết trò đùa dai của anh tính chất cỡ nào ác liệt, tình tiết cỡ nào nghiêm trọng, hậu quả cỡ nào đáng sợ không?”

“Tôi có đùa dai sao?” Thường Hoằng chớp chớp mắt, da mặt màu đồng, ánh mắt gian xảo: “Bạn học Chu Tráng Tráng, tôi chỉ kêu em chú ý chổ đất kia, chứ đâu nói bên trong nhất định có cái chai nhựa cũng chưa nói bên trong nhất định không con chuột.”

Chú thích này, quả thực chỉ một câu thôi đã đánh tan mọi suy nghĩ, Chu Tráng Tráng tức giận quá đỗi.

“Nhưng tôi quả thật không dự đoán được em sẽ sợ chuột như vậy mới phải vào bệnh viện, cho nên mới vừa nảy đi mua nhiều thức ăn coi như là lời giải thích của tôi, em ăn rất vui vẻ như vậy chính là đồng ý lời xin lỗi của tôi, vì thế huấn luyện viên tôi cũng cảm thấy thực vui mừng.” Ánh mắt Thường Hoằng cười càng xảo nguyệt.

Chu Tráng Tráng cảm thấy chính mình cùng tên huấn luyện viên này không thể nào có tư tưởng thông suốt được.

Nằm ở bệnh viện, bác sĩ kiểm tra không có gì trở ngại, Chu Tráng Tráng liền quay về trường học. Ai ngờ ba người trong phòng lại dùng một loại ánh mắt hâm mộ ghen tị thù địch nhìn nàng. Chu Tráng Tráng cả người sợ hãi: “Các cậu ba người không sao đó chứ? Làm chi nhìn mình như vậy?”

Đại Kiều nắm chặt nắm tay: “Ôm Công chúa a! Chu Tráng Tráng, cậu cư nhiên được huấn luyện viên Thường Hoằng bồng như công chúa!”

Chu Tráng Tráng nghe không hiểu ra sao, lúc Đồng Ý giải thích mới hiểu được, nguyên lai lúc mình ngất xỉu, Thường Hoằng không đợi những người khác kịp chạy tới đã đứng dậy, hai tay duỗi ra ôm lấy Chu Tráng Trang lên giống như trong các câu truyện kinh điển “Ôm nàng công chúa bất tỉnh vào lòng”, một đường chạy xuống núi.

“Mọi người rất hâm mộ cậu a!” Đại Kiều liếc mắt cẩn thận bổ sung thêm.

Ba người sau khi nói xong phục hồi tinh thần lại phát hiện Chu Tráng Tráng đã ngồi xổm trên  giường cắn góc chăn đơn.

Cái ôm đầu tiên, cái ôm đầu tiên của nàng liền bị huỷ như vậy a!

Thù mới hận cũ cùng nhau nảy nở trong lòng, Chu Tráng Tráng tức giận ngay cả hàm răng  đều bắt đầu ngứa rần rần.

Nàng quyết định muốn trả thù xã hội, trả thù Thường Hoằng. Giấc mộng này đẹp như Lâm Chí Dĩnh, sự thật lại khó coi như Quách Đức Cương. Trả thù xã hội thì dễ dàng, trang điểm đi dạo quanh khu náo nhiệt coi như xong, nhưng trả thù Thường Hoằng kia có thể khó khăn sánh ngang với đối phó xác ướp (gốc: 老粽子) ngàn năm.

Việc này còn phải suy nghĩ kỹ càng hơn, Chu Tráng Tráng cắn chăn tính toán.

 

Đùi gà chiên (炸鸡腿)

 

Gà cuốn (鸡肉卷)

 

 

 

Hamburger

 

Thịt kho tàu (红烧肉)

 

Thịt xào (回锅肉)

 

Cung Bảo Kê Đinh (宫保鸡丁) – Lòng gà xào

 

Cơm gà hoa (鸡米花)

12 thoughts on “HLV _ Chương 4

  1. nang ac doc wa , ta xem truyen thay them roy , nang post hjnh lam j de ta chay nuoc mjeng na huhuhuhuhu , nang ac that do , nhung ma truyen hay wa nang oj , taj sao Anh Hoang laj ngam Trang Trang kj the nang , mong duoc xem chap sau cua nang , chuc nang ngay nao cung zuj ve de post truyen nha

    • nàng ơi, ta cũng đau khổ lắm, ta dịch chap này ngay lúc còn chưa ăn trưa, coi như cảm thụ hoàn toàn cảm giác của Tráng Tráng vậy, hehe (>_<)

  2. khi nào có chương mới vậy bạn, không phải mình hối thúc bạn đâu, mình chỉ muốn biết lịch post để biết lên xem truyện thôi ^_^

    • Một tuần ít nhất sẽ post 2 chap.
      Haizz, dạo này muốn điên lên, mạng internet nhà mình tự dưng ko vào wordpress được nên chẳng thể nào post chap mới. Hôm nay mượn được cái 3G Sfone liền tranh thủ reply các bạn và post chap mới đây nhé, 2 chap luôn nhá

  3. mới đọc xong chương 5, mắc cười thiệt, bái phục bạn Tráng Tráng luôn. Muốn TH xấu mặt cuối cùng lại mất đi nụ hôn đầu tiên ^^

    • iu nàng quá àh, cảm ơn nàng đã ủng hộ nhé
      Đã có chap 6 ở truongton rùi nhé nàng. Nếu ko có gì thay đổi thì thứ 6 sẽ có thêm chap mới nhé.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s