HLV _ Chương 3

Tác giả: Tát Không Không

Convert + Edit: Quạ


 

Giai đoạn quân huấn bất quá mới tiến hành được một nửa thì Chu Tráng Tráng đã muốn gầy đi  không ít, đương nhiên gầy đây không phải chỉ thân mình mà là —- trái tim kia bị tên Thường Hoằng giày vò đến thương tâm.

Cũng không biết sao lại thế này, tên Thường Hoằng kia chỉ cần một bắt được một cơ hội là sẽ cay độc nàng, Chu Tráng Tráng nghĩ kiếp trước hoặc là thiếu hắn rất nhiều tiền hoặc là chủ nô của hắn.

Cái Chu Tráng Tráng chịu không nổi đó là mỗi ngày ăn cơm Thường Hoằng luôn thích ngồi bên cạnh nàng. Tưởng tượng đến điều này Chu Tráng Tráng đã muốn rơi lệ, thử nghĩ xem nàng ăn cơm như sói như hổ nhưng dù sao cũng là mọt tiểu cô nương làm sao chịu được cảnh một tên con trai như vú nuôi canh chừng việc ăn cơm bên cạnh chứ?

Càng đáng sợ là, nhờ có Thường Hoằng dẫn đưởng, càng ngày càng có nhiều huấn luyện viên để ý đến ăn uống của Tráng Tráng. Nghe đồn đại rằng, mỗi ngày các huấm luyện viên lén lút đánh cuộc với nhau xem hôm đó Chu Tráng Tráng mỗi bữa ăn bao nhiêu chén cơm, bao nhiêu bánh bao.

Mà người thắng cuộc hầu như đều là Thường Hoằng, vì hắn là huấn luyện viên của Tráng Tráng, hắn có thể tùy thời khống chế lượng vận động của Chu Tráng Tráng trong ngày.

Mỗi lần ăn xong một chén cơm, các huấn luyện viên bàn bên cạnh sẽ phát ra những âm thanh vui mừng hoặc là uể oải, như thế một lượng lớn người chỉ chú ý đến việc nàng ăn khiến nàng áp lực không ít, quả thực là vừa ăn vừa lấy nước mắt rửa mặt.

Hết thảy những nợ nần này tất nhiên phải tính trên đầu Thường Hoằng, Chu Tráng Tráng bắt đầu làm hình nhân Thường Hoằng đặt dưới gối hằng đêm âm thầm lấy kim đâm châm con mắt hắn.

Thường Hoằng đối với Chu Tráng Tráng chú ý không có gì khác thường đương nhiên các sinh viên khác sẽ khôngg phát hiện, thế là buổi tối hôm nào đó, nằm phòng ngủ nói chuyện lại nhắc đến vấn đề này.

Đại Kiều ở giường trên xông pha đi đầu hỏi: “Mình nói Tráng Tráng nè, bạn rốt cuộc là làm sao lại chọc tới huấn luyện viên Thường vậy?”

Kỳ thật, Chu Tráng Tráng cũng đặc biệt muốn biết đáp án vấn đề này.

Đồng Ý giường đối diện Chu Tráng Tráng cũng lên tiếng: “Tráng Tráng a, mình xem bạn về sau thế nào điểm cũng bị thấp, quân huấn còn lại cũng không còn vài ngày, nhẫn nhịn vượt qua thôi.”

Chu Tráng Tráng cảm thấy chính mình thiệt tình rất có khả năng chịu đựng a.

Tiểu Thuý giường tên Đồng Ý đột ngột nói: “Ây, các bạn có nghĩ huấn luyện viên Thường sẽ không chú ý tới Tráng Tráng của chúng ta đi?”

Lời này vừa nói ra, trong phòng ngủ một mảnh yên tĩnh, Đại Kiều tiếng nói bình tĩnh trong yên lặng vang lân: “Tiểu Thúy, nói ra thì phải nhìn kỹ xem bộ dạng của Tráng Tráng a.”

Đồng Ý tán thành: “Đúng đó, Tiểu Thuý, sách chính trị Trung học có viết, hết thảy phải dựa vào thực tế nha.”

Tiểu Thúy liền giải thích: “Thực xin lỗi, mình về sau không bao giờ … hồ ngôn loạn ngữ nữa.”

Duy chỉ mình Chu Tráng Tráng cắn chăn lau nước mắt —— bản thân sao lại gặp được toàn bạn gì không a?

Nếu là người khác liên tiếp gặp đả kích như thế này phỏng chừng đã sớm lấy dao của các dì làm bếp tự tử hoặc nhảy xuống hồ bơi của trường chết rồi. Nhưng Chu Tráng Tráng là ai a, chỉ cần có một con vịt nướng liền quên mẹ, có chân gà liền quên chồng, chỉ cần vừa nhìn thấy ăn thôi là liền hồi sinh lại ngay. Cách một ngày vừa nhìn thấy bánh bao thịt liền đem chuyện tối hôm qua quẳng không còn một mảnh .

Ăn xong năm cái bánh bao thịt lớn, húp hai chén cháo, Chu Tráng Tráng tay trái đang cầm cà mèn tay phải đang xoa bụng trên đường quay về phòng ngủ. Hôm nay cảnh xuân tươi đẹp, chim hót hoa thơm, tâm tình Chu Tráng Tráng không tồi, thở sâu, cao giọng hát 《 Kiệu Hoa Lớn 》(1)., mới vừa hát câu “Mặt trời xuất hiện tôi leo lên các sườn núi”, kết quả liền nhìn thấy huấn luyện viên Thường Hoằng ở phía trước đi tới.

Lúc này mới than đúng là oan gia ngõ hẹp, Chu Tráng Tráng vội vàng nín thở lập tức kiễng mũi chân định hướng đường nhỏ đi, mới vừa đi được nửa bước đã bị Thường Hoằng gọi lại: “Bạn học Chu Tráng Tráng, nhìn thấy huấn luyện viên sao không chào hỏi?”

Chu Tráng Tráng bị đột nhiên vừa hỏi, sợ toát ra không ít mồ hôi lạnh, xác định áp chế xong mới quay đầu.

Chu Tráng Tráng phi thường muốn xông lên túm tóc gáy hắn nhìn xem trên mặt hắn có hay không có con mắt.

Nhưng quan trọng vẫn là giải thích, Chu Tráng Tráng gượng gạo tươi cười, nói: “Xin chào huấn luyện viên Thường, chào buổi sáng, huấn luyện viên Thường mới vừa rồi tôi thực không phát hiện ra anh.”

“Em đã không nhìn thấy vậy chạy cái gì đâu?” Thường Hoằng xoay người lại, khuôn mặt thông minh, da thịt màu đồng sạch sẽ.

“Tôi không có chạy a?” Chu Tráng Tráng đặc biệt thành khẩn nói.

“Em đang muốn tranh luận cùng huấn luyện viên sao?” Thường Hoằng từng bước tiến lại gần, hơi thở dã thú trên thân người càng thêm nồng đậm.

“Huấn luyện viên, tôi vừa rồi thật sự không chạy, nếu tôi thực sự chạy thì sẽ là như vậy nè.” Chu Tráng Tráng thở sâu, triển khai hai chân, ôm cà mèn hướng phòng ngủ chạy như điên.

Kia tốc độ cực nhanh, người đi đường chỉ thấy bụi mù cuồn cuộn.

Đây là lần đầu tiên Chu Tráng Tráng dám đối đầu cùng Thường Hoằng.

Đương nhiên, cái giá là phải trả thì không nhỏ —— ngày huấn luyện kế tiếp, Thường Hoằng liền cho Chu Tráng Tráng chạy 10 vòng sân thể dục còn nhe răng cười nói: “buổi sáng kia tôi thấy cái chân ngắn của em không phải chạy trốn rất nhanh sao?”

Chu Tráng Tráng vừa khóc vừa chạy, nhưng không dám cãi lời quân luyện, chỉ có thể gắng gượng chạy 10 vòng. Sau khi chạy xong, trước mắt mỗi lúc một đen, trong dạ dày phiên giang đảo hải – sông cuộn biển gầm, lập tức cuồn cuộn đem năm cái bánh bao thịt cùng hai chén cháo của buổi sáng toàn bộ phun ra, một chút cặn thừa cũng chẳng sót lại.

Nôn xong, đừng nói là tập luyện tiếp ngay cả thở cũng cảm thấy khó khăn. Chu Tráng Tráng xin nghỉ, cả buổi chiều đều ngủ ở trong phòng. Đương nhiên, thân thể Chu Tráng Tráng rất khoẻ mạnh, chạy hơn 10 vòng cũng không có chuyện gì, trên thực tế, nàng là bị đói đến lã người.

Lúc tỉnh lại còn nghe rõ chính bụng mình không ngừng diễn tấu khúc nhạc “vườn không nhà trống”, thanh âm kia trong phòng ngủ trống trải không ngừng lặp đi lặp lại, cũng không biết vang bao lâu. Sau khi tỉnh lại mới để ý thấy hiện tại đã không còn sớm, không phải lo tình trạng thân thể bây giờ như thế nào, mà là. . . . . . Ăn gì đó ở đâu đây?

Hít hít cái mũi, bỗng nhiên ngửi thấy một mùi thơm mê hoặc chết người, Chu Tráng Tráng vội vàng mở mắt ra, thấy trên bàn bát mì thịt bò nạm nóng hổi thơm nức  —— thế mà có đến tận 3 bát.

Thấy thịt bò nạm mặt, Chu Tráng Tráng giống như thấy mẹ ruột, vội vàng chạy qua cầm lấy đũa hồng hộc ăn. Mới vừa ăn một ngụm, phát hiện tình huống không đúng, chậm rì rì quay đầu, thấy  huấn luyện viên Thường Hoằng đứng ở phía sau.

“Ăn đi.” Thường Hoằng cười tủm tỉm.

Người khác ai cũng cười được, nhưng Thường Hoằng cười lại làm cho Chu Tráng Tráng nhớ tới một phù thuỷ trong truyện cổ Grim 《 Hansel và Gretel 》(2).

“Ta muốn đem hắn nuôi dưỡng sao cho mập mạp, sau đó ăn luôn.” —— phù thuỷ kia nói như thế đó.

Nghĩ vậy, Chu Tráng Tráng yên lặng buông bát, bò lại vào trong chăn, lùi về góc tường.

“Thực sự không ăn?” Thường Hoằng đem mì thịt bò bưng đến trước mặt Chu Tráng Trángt, dùng chiếc đũa gắp lên một miếng thịt bò lớn, hỏi.

Chu Tráng Tráng dùng chăn che miệng lại, vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu.

“Sợ tôi hạ độc?” Thường Hoằng hỏi.

Dù sao chiến sự đã muốn nổ ra, Chu Tráng Tráng cũng không sợ cái gì nửa, nói rõ: “Tôi sợ anh. . . . . . không có việc gì tự nhiên nghĩa hiệp, khiến lòng người lo lắng.”

“Yên tâm, tôi chỉ là thích nhìn em ăn thôi.” Thường Hoằng kéo Chu Tráng Tráng từ trên giường xuống, ép ngồi trước bàn học.

“Tôi nên nói sở thích của anh cũng qúa khác người đi?” Chu Tráng Tráng bắt đầu hơi lo lắng, trong phòng lúc này cũng không có người nào khác, nếu hắn nháy mắt một cái trở nên biến thái giết người cưỡng bức thì phải làm như thế nào đây?

Đáng thương cho nàng một tiểu cô nương còn chưa biết yêu là gì đâu nha.

“Ăn đi ăn đi.” Thường Hoằng đem chiếc đũa để vào trong tay Chu Tráng Tráng.

Quên đi, trời đất bao la không lớn bằng thức ăn, quan tâm hắn có hạ độc hay không, ăn trước  nói sau. Chưa ăn cơm trưa, vả lại bữa sáng đã phun ra hết, trong bụng Chu Tráng Tráng như có mèo cào liền nhanh gọn đem bát thịt bò kia ăn sạch sẽ, ngay cả nước mì cũng không sót.

Sau khi ăn no, chùi chùi miệng, quay đầu phát hiện Thường Hoằng đang chống cằm nhìn mình với biểu tình giống như — người mới vừa được ăn no chính là hắn.

Chu Tráng Tráng cảm thấy sởn tóc gáy, nói: “Huấn luyện viên, thời gian không còn sớm, mời anh trở về đi.”

Thường Hoằng mỉm cười, hàm răng dã thú sáng lấp lánh: “Tối nay ngủ sớm một chút nha.”

Chu Tráng Tráng tuy rằng thích ăn nhưng cũng không yêu ngủ, cũng đã ngủ gần cả ngày nên căn bản chập tối không buồn ngủ. Đến nửa đêm vừa thiếp đi bỗng nghe thấy chuông báo động đột ngột – khẩn cấp tập hợp.

Nội trong ba phút phải mặc quần áo, xếp chăn mền, chạy đến sân thể dục tập hợp vòng tròn. Khi Chu Tráng Tráng chạy tới, phía sau lưng là cái chăn mỏng đu đeo ở sau người, cứ như vậy chạy vòng tròn quanh sân thể dục chạy.

Thật là nhếch nhác a!

Càng đáng giận chính là, Thường Hoằng còn ở bên cạnh nhắc nhở: “Chu Tráng Tráng, sau lưng em lộ ra cái đuôi dài như vậy làm gì?”

Tức khắc mọi người chung quanh liền cười nhạo cũng may bầu trời tối đen nên không ai thấy mặt Chu Tráng Tráng đỏ như mông khỉ.

“Tôi rõ ràng ám chỉ cho em đêm nay có tập hợp khẩn cấp, cũng không chịu chuẩn bị sẵn sàng trước, gỗ mục sao có thể điêu khắc.” Thường Hoằng vừa chạy vừa nói ở bên tai nàng.

“Anh làm gì có ám chỉ?” Chu Tráng Tráng như thế nào cũng không nhớ được.

“Tôi nói với em đêm nay ngủ sớm một chút.” Thường Hoằng ra vẻ nhớ lại.

Nếu không còn phải chạy bộ, Chu Tráng Tráng thật muốn hộc máu vào mặt hắnt —— những lời này rõ ràng chính là lời khách sáo bình thường hay dùng, như thế nào trong miệng tên Thường Hoằng này lại là ám chỉ? Tên huấn luyện viên mắc dịch này tột cùng là muốn nháo loạn đến ? !

Sau khi chạy nửa tiếng thì mọi người trở lại phỏng ngủ, ai cũng mệt lăn ra ngủ chỉ có Chu Tráng Tráng lại như thế nào cũng ngủ không được, cứ như vậy trợn tròn mắt đến hừng đông.

Bởi vì ngủ không đủ, ngày hôm sau tinh thần ngày hôm sau không mấy phấn chấn, sức ăn tuột chậm lại, Chu Tráng Tráng ăn xong hai cái bánh bao liền buông thìa xuống.

Kết quả Thường Hoằng bên cạnh còn dùng một loại ngữ khí chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: “Bạn học Chu Tráng Tráng, sức ăn của em hôm nay rất khiến tổ chức thất vọng rồi.”

Chu Tráng Tráng thật muốn nhấn đầu vào thùng cơm  —— huấn luyện viên a, xin anh coi tôi là một con người được không? !

(1)   Bài hát KIỆU HOA LỚN – Lời: HOẢ PHONG

player_33980.html

(2)   Truyện cổ Grimm: do hai anh em Grimm – những nhà ngôn ngữ học và nghiên cứu văn học dân gian, họ được biết tới nhiều nhất với việc xuất bản các bộ sưu tập truyện dân gian và truyện cổ tích trong đó có nhiều truyện nổi tiếng và phổ biến trên thế giới như Nàng Bạch Tuyết (Schneewittchen), Cô bé lọ lem (Cinderella) hay Hansel và Gretel (Hänsel und Gretel), Nàng công chúa ngủ trong rừng (Dornröschen) và Cô bé quàng khăn đỏ (Rotkäppchen).

Hansel và Gretel là câu chuyện kể về một bác tiều phu khốn khổ sống ở bìa rừng với vợ và hai con. Cậu con trai tên là Hansel và co con gái tên là Gretel. Một sáng, cả gia đình vào rừng đốn củi hai anh em ngồi chờ bố mẹ đi chặt gỗ nơi xa, xong việc sẽ về đón hai em. Lúc đó có một con chim lạ, vì quá say mê theo tiếng hót mà các em đã rời chỗ theo tiếng chim lạc tới ngôi nhà tranh, trong khu vườn đầy bánh kẹo. Tường nhà làm bằng toàn bánh mỳ và phủ đầy bánh ngọt, cửa sổ làm toàn bằng đường. Hai anh em bắt đầu ăn những thứ tuyệt vời đó. Thực ra đây là ngôi nhà của mụ phù thuỷ độc ác, thích ăn thịt trẻ con. Hansel bị mụ đống cui còn Gretel mụ giữ lại làm những việc vặt. Nhưng bằng tài trí của mình Hansel và Gretel đã thoát khỏi mụ phù thủy độc ác.

4 thoughts on “HLV _ Chương 3

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s